Tung Quốc.
Tứ đại Phật Sơn
1-
Nga Mi sơn hay núi Nga Mi là một ngọn núi nằm ở phía
trung Nam tỉnh Tứ Xuyên thuộc miền Tây Trung Quốc, trên khu vực quá độ của lòng
chảo Tứ Xuyên theo hướng cao nguyên Thanh-Tạng.
Nga Mi sơn là một trong Tứ đại Phật giáo danh sơn. Vị Bồ Tát bảo trợ của
Nga Mi sơn là Samantabhadra, trong tiếng Việt còn được gọi là Phổ Hiền bồ tát.
Đỉnh cao nhất của Nga Mi sơn là đỉnh Vạn Phật của ngọn núi chính Kim Đỉnh,
với độ cao 3.099 m. Với địa thế cao chót vót, phong cảnh đẹp nên người ta nói
tới Nga Mi sơn như là "Nga Mi thiên hạ tú". Là một trong Tứ đại Phật
giáo danh sơn, tại Nga Mi sơn có khoảng 26 ngôi chùa; miếu, trong đó có 8 ngôi
chùa; miếu lớn là cơ bản nhất. Người ta cho rằng Nga Mi sơn chính là đạo tràng
của Phổ Hiền bồ tát.
Khi nói tới Nga Mi thì ta nhớ
truyện Quách Tường con gài út của Quách Tỉnh, trong Thần Điêu Đại Hiệp và Ỷ
Thiên Đồ Long Ký của Kim Dung. Người này mến chuộng đại sư ca cô là Dương Qua.
Cô đi tìm chàng nên chu du khắp chân trời góc biển, rồi lang thang đến Thiếu Lâm
Tự.
Rồi câu truyện đưa đẩy cô vào
chùa cùng với Côn Lôn Tam Thánh thách đấu các cao tăng của Thiếu Lâm.
Lúc Côn Lôn Tam, Thánh vẽ bàn cờ bằng ngón tay
xuông sân đá thách đấu thì Thiếu Lâm Tự chào thua. Nhưng ngay lúc ấy một sư già
Giác Viễn thiền Sư lo quét dọn Tàng Kinh Các cùng tiểu đồng Trương Quân Bảo
xuất hiện. Giác Viễn lúc ấy gánh hai cặp thùng khổng lồ chứa nứơc, chân bị
xiềng.
Giác Viễn bèn lấy bàn chân bước
lên bàn cờ xóa mờ các vết vẽ cứu cho sự thua đau đớn của Thiếu Lâm. Côn Lôn Tam
Thánh bèn lấy kiếm ra đấu. Giác Viện dùng cặp thùng làm vũ khí chống cự. Khi Côn
Lôn Tam Thánh phóng một thế kiếm nhưng chư chớp dựt, Giác Viễn lấy cặp thùng
kẹp cứng kiến dối phương không rút kiém lại được. Côn Lôn Tam Thánh bèn tung
chưởng đánh Giác Viễn kiến ông bị thưong. Người tiểu đồng Trương Quân Bảo bèn
dùng Thiếu Lâm quyền tấn công đối thủ cứu sư phụ và kết quả Côn Lôn Tam Thánh bị
thua.
Ngừoi này, nói câu:”Kinh ở trong
hầu.” rồi phóng mình chạy mất. Mọi người nghe “Kinh ở trong dầu”, nên chẳng
hiểu gì.
Thiếu Lâm, bây giời lại kết tội
Trương Quân Bảo giám học La Hán Quyền của họ mà chưa có phép. Tội này có thể bị
chặp chân tay, phế bỏ võ công. Quách Tường bên vực chàng họ Trương, lại là con
gái cũng phạm tội vì con gái không được vào chùa. Giác Viễn bèn đổ nước rồi quăng
Quách Tường vào một thùng và Quân Bảo vào thùng kia rồi dùng khinh công chạy
chốn xuống núi.
Thiếu Lâm cho duổi theo nhưng
khôn ai theo kịp, chỉ trừ Vô Sắc Đại Sư.
Chạy đến nửa đêm thì mệt quá,
Giác Viễn dừng chân ngồi thiền và tụng kinh. Quân Bảo và Quách Tường cùng lắng
tai nghe, tiếng được tiếng không và cố sức khi nhớ. Cả hai cùng không biết đó
là kinh gì, nhưng cùng hiểu đó là căn bản nội công thượng thừa.
Vô Sắc Đại Sư thương tình Giác
Viễn, Quân Bảo và Qúach Tường nên không ra tay mà đứng nghe kinh cùng rang nhớ.
Ông biết đây chính là quyển có một không hai Cửu Dương Chân Kinh.
Gần sáng thì Giác Viễn viên
tịch.
Quân Bảo lo chon cất sư phụ với
sxự giúp đở của Quách Tường. Xong việc hai người chia tay. Quân Bảo về Võ Đang
Sơn lập ra phái Võ Đang dùng một phần của Cửu Dương Chân Kinh làm căn bản nội
công. Quách Tường về Nga Mi lập ra phái Nga Mi cũng dùng một phần của Cửu Dương
Chân Kinh làm nội công tâm pháp. Đương nhiên Vô Sắc cũng vậy với Thiếu Lâm Tự.
Nhưng mãi gần 100 năm sau,
Trương Vô Ki mới vô tình tìm ra quyển kinh Cửu Dương Chân Kinh trong bụng một
con hầu khi chữa bịnh cho nó. Quyển kinh này bị kẻ gian ăn cắp, mà người giữ
kinh là Giác Viễn, nên ông bị xiếng chân và cho gánh nước đ6ể đền tội.
Nga Mi sơn cùng bức tượng đại Phật Lạc sơn, bức tượng Phật tạc trên vách đá
lớn nhất thế giới ở núi Thê Loan, được UNESCO công nhận là Di sản thế giới ngày
6 tháng 12 năm 1996. Lạc Sơn Đại Phật ( 樂山大佛), còn gọi là Lăng Vân Đại Phật hay
Gia Định Đại Phật, là tượng Phật bằng đá cao nhất thế giới. Bức tượng
Phật Di Lặc này được tạc vào vách đá Thê Loan của núi Lăng Vân, nằm ở chỗ hợp
lưu của ba con sông là Mân Giang, Đại Độ và Thanh Y ở miền nam tỉnh Tứ Xuyên
của Trung Quốc, cách địa cấp thị Lạc Sơn khoảng 3 km về phía đông. Bức
tượng đá đối mặt với Nga Mi sơn, và dòng sông chảy dưới chân của Phật.
Công việc tạc bức tượng này được khởi đầu vào năm 713, do một nhà sư Trung
Quốc là hòa thượng Hải Thông chỉ huy. Ông hy vọng rằng Phật có thể giúp làm cho
nước sông êm đềm tạo thuận lợi cho tàu thuyền đi lại trên sông. Theo truyền
thuyết, khi nguồn tài trợ cho công trình bị đe dọa, ông đã tự khoét mắt để tỏ
lòng mộ đạo và sự ngay thẳng của mình. Công việc này chỉ được các môn đồ của
ông hoàn thành sau 90 năm. Dường như là công trình xây dựng khổng lồ này đã tạo
ra nhiều đá được bóc tách ra khỏi vách đá và trầm lắng xuống lòng sông, làm cho
các dòng chảy bị biến đổi và vì thế làm cho tàu bè qua lại an toàn hơn.
Các
nguồn tài liệu thế kỷ 16 và 17 có đề cập tới việc tập luyện võ thuật trong các
ngôi chùa trên núi Nga Mi, là nguồn tham chiếu hiện còn lưu giữ được có niên
đại sớm nhất nói tới chùa Thiếu Lâm như là khởi nguồn của võ thuật Trung Hoa..
Trường phái võ thuật Nga Mi là sự kết hợp của Phật giáo với Đạo giáo.
Trong văn học ngoài câu truyện Quách Tường và núi
Nga Mi kể trên, thì hơn ngàn năm trước, thi sĩ Lý Bạch cũng có bài thơ về Nga
Mi Sơn như sau:
(Xin bấm vào hình
để xem rõ hơn)
1-
Cửu hoa Sơn
Duoc xây từ dời Lương thời Nam Bắc Triều (742-755).
Địa Tạng Bồ Tát đầu thai làm hoàng
tử nước Tân La (Triều Tiên ngày nay), sinh vào thời kì Võ Tắc Thiên (cuối năm Đường
Khai Nguyên, tức năm 719, Trung Quốc), tên là Kim Kiều Giác, xuất gia từ nhỏ.
Vì nghe danh của ngài Tam Tạng- Huyền Trang nên quyết định đến Trung Quốc vào thời Đường Huyền Tông, lên
Cửu Hoa sơn tu hành, sau đó xây chùa thu nạp nhiều tín đồ, biến Cửu Hoa Sơn
thành một thắng địa Phật giáo cực thịnh đương thời. Năm 99 tuổi, bỗng nghe một
tiếng gọi mơ hồ thì biết mình sắp chết liền gọi đệ tử đến dặn dò, rồi ngồi vào
trong chum mà viên tịch. Ba năm sau, mở nắp chum ra để an táng, thấy da thịt
vẫn còn nguyên, sắc diện như khi còn sống, khi nhấc ra thì các khớp xương dao
động thành tiếng lách cách. Phật giáo bảo đó là Bồ Tát truyền thế bèn đem thi
thể đặt vào trong tháp, gọi tháp là Địa Tạng Nhục Thân tháp. Nhục Thân tháp còn
gọi là Nhục Thân Bảo điện, tọa lạc tại đỉnh Thần Quang trên Cửu Hoa sơn. Cứ
ngày rằm và 30 tháng 7 (tương truyền là ngày sinh và ngày đắc đạo của Địa Tạng)
tín đồ Phật giáo lại đến triều kiến Nhục Thân tháp rất đông.
Cửu Hoa Sơn
3-
Ngũ
đài Sơn
Ngũ Đài sơn (五台山-Núi năm đài), còn gọi là Thanh Lương sơn (清凉山), nằm trong địa phận
huyện Ngũ Đài, địa cấp thị Hãn Châu, tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc, là một trong tứ
đại Phật giáo danh sơn tại Trung Quốc. Núi này là nơi có nhiều chùa chiền, tự
viện quan trọng nhất Trung Quốc. Khu di sản văn hóa Ngũ Đài Sơn bao gồm 53
chùa, được đưa vào danh sách di sản thế giới của UNESCO năm 2009.
Mỗi một trong số 4 núi (Ngũ Đài Sơn, Nga Mi Sơn, Cửu Hoa Sơn, Phổ Đà Sơn)
đều được coi là nơi ở hay nơi tu luyện (道場: đạo tràng) của một trong số bốn vị bồ tát là Văn
Thù, Phổ Hiền, Địa Tạng và Quan Thế Âm.
Ngũ Đài Sơn gắn liền với Văn Thù bồ tát (文殊). Ngũ Đài Sơn cũng có quan hệ lâu dài với
Phật giáo Tây Tạng.
4-
Phổ
Đà Sơn
Phổ Đà Sơn có tên cũ là Tiểu Bạch Hoa, gọi là Bố Đà Lạc Già. Tên
khác là Mai Sầm Sơn. Phổ Đà Sơn nằm trong biển Đông Nam, huyện Định Hải, tỉnh Chiết
Giang, Trung Quốc, cách núi Chu Sơn 6 dặm (tiếp giáp với Hàng Châu). Truyền kỳ
gọi là Nam Hải.
No comments:
Post a Comment